Giờ thì, ai phải gọi ai là anh đây?

Chương 24

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Tối hôm đó, Dương Lâm đột nhiên nhận được một tin nhắn. Đọc xong, sắc mặt hắn liền thay đổi.

"Sao thế?"

"Bố tôi..." Giọng hắn hơi khô khốc, "Ông ấy biết tôi bị thương nên muốn đến trường thăm tôi."

Bố của Dương Lâm là một Alpha cấp cao vô cùng mạnh mẽ, cũng là người nắm quyền của gia tộc. Dương Lâm từ nhỏ đã rất sợ ông ấy.

"Bao giờ ông ấy đến?"

"Ngày kia." Dương Lâm đặt điện thoại xuống, biểu cảm rất nghiêm trọng, "Ông ấy... luôn muốn sau khi tôi tốt nghiệp sẽ liên hôn với một Omega môn đăng hộ đối."

Tim tôi chùng xuống.

"Vậy nên lần này ông ấy đến, rất có thể sẽ gặp cậu." Dương Lâm nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ lo âu, "Chu Chu, tôi sợ..."

Hắn sợ bố hắn sẽ nhìn ra mối quan hệ của chúng tôi. Càng sợ bố hắn sẽ làm hại tôi. Một Alpha hùng mạnh muốn đối phó với một Beta "không có bối cảnh" trong mắt ông ấy là chuyện quá dễ dàng.

"Đừng sợ." Tôi vỗ vỗ tay hắn, "Có tôi ở đây."

Hai ngày sau, một chiếc xe hơi màu đen đỗ dưới chân tòa ký túc xá. Một người đàn ông Alpha trung niên dáng người cao lớn, gương mặt uy nghiêm bước xuống xe.

Ông ấy có bảy phần giống Dương Lâm, nhưng khí trường thì mạnh mẽ hơn gấp bội. Theo sau ông ấy là hai vệ sĩ. Dương Lâm căng thẳng đứng cạnh tôi, lòng bàn tay đầy mồ hôi.

"Bố."

Bố Dương Lâm gật đầu, ánh mắt trực tiếp rơi trên người tôi. Đó là một ánh mắt soi xét, mang theo áp lực cực lớn. Người bình thường có lẽ đã nhũn chân rồi, nhưng tôi vẫn bình thản nhìn lại ông ấy.

"Cậu là Chu Chu?"

"Vâng, chào chú ạ."

"Ta nghe Dương Lâm nói lúc nó bị thương, đa phần nhờ cậu chăm sóc."

"Anh ấy là bạn cùng phòng của cháu, đó là việc nên làm."

Bố Dương Lâm không nói gì nữa, chỉ nhìn tôi.

Tin tức tố trên người ông ấy như một tấm lưới vô hình ép về phía tôi. Ông ấy đang thử thách tôi. Dương Lâm cảm nhận được, lập tức chắn trước mặt tôi.

"Bố! Bố làm gì thế!"

Bố Dương Lâm cau mày: "Tránh ra!"

"Không!" Dương Lâm gân cổ lên, "Bố không được động vào cậu ấy!"

Nhìn cái bóng lưng đang chắn trước mặt mình, dù sợ đến mức run rẩy nhưng vẫn nhất quyết không nhường bước, tôi khẽ mỉm cười.

Tôi đưa tay ra kéo hắn ra sau lưng mình. Sau đó, tôi nhìn bố Dương Lâm, từ từ giải phóng tin tức tố của mình. Luồng khí tức chi phối tuyệt đối thuộc về Enigma ngay lập tức tràn ngập không gian.

Vẻ uy nghiêm và soi xét trên mặt bố Dương Lâm lập tức biến thành sự kinh hoàng.

Hai tên vệ sĩ Alpha sau lưng ông ấy càng không khống chế được mà bủn rủn chân tay, suýt nữa thì quỳ xuống. Tôi nhìn bố Dương Lâm, lặp lại lời Dương Lâm vừa nói.

"Chú không được động vào anh ấy."

 

back top