Enigma Duy Nhất Của Tôi

Chương 3

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Quý Trầm nhớ lại những đêm bị Trình Lệ cưỡng ép đánh dấu. Tin tức tố Alpha thô bạo tràn vào tuyến thể như axit ăn mòn vết thương. Cậu bản năng bịt lấy sau gáy, nhịp thở trở nên dồn dập.

“Quý Trầm?” Trình Dục nhận ra sự bất thường của cậu, “Không cần quyết định ngay bây giờ. Chúng ta bắt đầu từ những thứ đơn giản trước nhé?”

Anh đứng dậy đi đến tủ quần áo lấy ra một chiếc áo len màu xám: “Hôm nay mặc cái này đi. Tôi đã mặc nó hai ngày rồi, nồng độ tin tức tố chắc là đủ.”

Quý Trầm nhận lấy chiếc áo, ngón tay hơi run. Việc này còn khiến cậu thấy ngượng ngùng hơn cả đối mặt khi trần trụi — mặc quần áo của đối phương giống như một lời tuyên bố thân mật nào đó.

Trình Dục ý nhị rời khỏi phòng ngủ để cậu thay đồ. Chiếc áo len đúng là mang theo mùi tin tức tố Enigma nồng đậm, ở cổ áo còn vương lại một chút mùi nước hoa gỗ đàn hương nhàn nhạt. Quý Trầm vùi mặt vào cổ áo hít một hơi sâu, đột nhiên cảm thấy một sự an tâm chưa từng có.

Bữa sáng là cháo yến mạch và trứng luộc. Tay nghề nấu nướng của Trình Dục rất bình thường, nhưng Quý Trầm ăn nhiều hơn hẳn so với một tháng qua.

Sự thèm ăn của cậu dường như cũng tốt lên theo sự ổn định của tin tức tố.

“Hôm nay bác sĩ Lâm sẽ đến tái khám.”

Trình Dục nói khi đang dọn dẹp bát đũa, “Cô ấy mang theo một chuyên gia về tuyến thể.”

Ngón tay Quý Trầm vô thức mâm mê ống tay áo len: “Họ... có biết tình trạng của tôi không?”

“Chỉ biết về phần y tế thôi.” Giọng Trình Dục vọng ra từ phòng bếp, “Về chuyện của Trình Lệ, em không nói thì họ sẽ không hỏi.”

Quý Trầm thở phào nhẹ nhõm. Cậu vẫn chưa sẵn sàng để giải thích cuộc hôn nhân nhục nhã đó cho người lạ.

Chuông cửa vang lên lúc mười giờ sáng. Đi sau bác sĩ Lâm là một cụ già tóc bạc trắng, xách theo một chiếc hộp y tế kiểu cũ.

“Đây là giáo sư Mo-ris, cựu chủ nhiệm Trung tâm nghiên cứu tuyến thể Geneva.” Bác sĩ Lâm giới thiệu, “Ông ấy đã nghiên cứu các ca bệnh tin tức tố bất thường trong suốt 40 năm.”

Đôi mắt giáo sư Mo-ris sắc bén như chim ưng. Ông bảo Quý Trầm ngồi trước cửa sổ sát đất, dùng một bộ khí cụ bằng đồng cổ xưa kiểm tra đồng tử và rêu lưỡi của cậu, sau đó đeo ống nghe để nghe nhịp tim.

“Tuyến thể.” Ông già đột ngột nói, “Cho tôi xem.”

Quý Trầm cứng người quay đi. Khi những ngón tay lạnh lẽo chạm vào sau gáy cậu, một cơn đau buốt xộc thẳng lên não. Cậu mạnh bạo đẩy ông già ra, lảo đảo lùi vào góc tường, hai tay ra sức che chắn tuyến thể.

“Đừng chạm vào tôi!”

Căn phòng chìm vào tĩnh lặng c.h.ế.t chóc. Bác sĩ Lâm lúng túng đứng yên tại chỗ, còn giáo sư Mo-ris thì trầm tư vuốt râu. Chỉ có Trình Dục lập tức tiến lên, nhưng không đường đột chạm vào Quý Trầm.

“Giáo sư,” Giọng anh trầm xuống, “Xin hãy để tôi thử xem.”

Trình Dục chậm rãi ngồi xổm xuống, nhìn ngang tầm mắt với Quý Trầm đang ở góc tường: “Còn nhớ giao kèo của chúng ta không? Em có thể dừng lại bất cứ lúc nào.”

Nhịp thở dồn dập của Quý Trầm dần bình ổn. Trình Dục đưa tay ra, dừng lại ở khoảng cách cách má cậu 20cm: “Bây giờ, tôi đếm đến ba, tôi sẽ chạm vào cổ tay trái của em. Nếu không đồng ý thì hãy lắc đầu.”

Quý Trầm không lắc đầu.

“Một, hai, ba.”

Những ngón tay ấm áp nhẹ nhàng vòng quanh cổ tay cậu. Không có sự ép buộc, không có đau đớn, chỉ có một áp lực ổn định và tin tức tố nhàn nhạt. Quý Trầm thấy mình không còn run nữa.

“Tốt lắm.” Trình Dục mỉm cười, “Tiếp theo là vai phải, quy tắc vẫn như cũ.”

Sau năm lần tiếp xúc tăng dần theo từng bước, Quý Trầm cuối cùng cũng cho phép Trình Dục đưa cậu trở lại sofa. Giáo sư Mo-ris quan sát toàn bộ quá trình, trong mắt ánh lên tia nhìn thích thú.

“Phản ứng phòng vệ tuyến thể sau chấn thương điển hình.” Ông nói với bác sĩ Lâm, “Ghi chép: Khi kiểm tra nhất thiết phải tiến hành trấn an trước.”

Cuộc kiểm tra cuối cùng được hoàn thành dưới sự hỗ trợ của Trình Dục. Giáo sư Mo-ris dùng một cây kim vàng mảnh như sợi tóc châm nhẹ vào huyệt đạo quanh tuyến thể Quý Trầm để lấy vài giọt dịch tổ chức.

“Tẩy bốn lần?” Ông ngửi mẫu thử, “Không, năm lần. Lần cuối cùng là ba ngày trước.”

Bác sĩ Lâm hít một hơi lạnh: “Làm sao có thể sống sót nổi chứ...”

“Bởi vì có tin tức tố Enigma.” Giáo sư Mo-ris nhìn về phía Trình Dục, “Độ tương thích của hai cậu vượt quá 90%, cơ thể cậu ấy đang hấp thụ tin tức tố của cậu để tự chữa lành.”

Ông quay sang Quý Trầm, “Chàng trai trẻ, cháu có sẵn lòng sang Thụy Sĩ để tiếp nhận điều trị chuyên sâu không?”

Quý Trầm sững sờ. Biểu cảm của Trình Dục cũng trở nên phức tạp.

“Tạm thời thì không được.” Cuối cùng Trình Dục trả lời thay Quý Trầm, “Tình trạng hiện tại của em ấy không thích hợp để đi xa.”

Giáo sư Mo-ris không nài nỉ, chỉ để lại vài đơn thuốc viết tay và một bộ sơ đồ bấm huyệt. Lúc ra về, ông gọi Trình Dục ra một góc nói nhỏ vài câu, sắc mặt Trình Dục trở nên vô cùng nghiêm trọng.

Tiễn bác sĩ xong, căn hộ khôi phục lại sự yên tĩnh. Quý Trầm ngồi bên cửa sổ ngẩn ngơ, ngón tay vô thức mâm mê tay áo len của Trình Dục. Tin tức tố trên chiếc áo này đã bắt đầu nhạt đi, cảm giác bất an lại âm thầm bò trở lại.

“Giáo sư đã nói gì vậy ạ?” Cậu hỏi Trình Dục khi anh vừa gác máy điện thoại.

Trình Dục do dự một lát: “Ông ấy nói... độ tương thích của chúng ta thực tế là 95%.”

Quý Trầm mở to mắt. Độ tương thích cao giữa AO vốn đã hiếm, huống chi là giữa Enigma và Omega.

“Điều đó có nghĩa là gì ạ?”

“Có nghĩa là...” Trình Dục ngồi xuống đối diện cậu, “Tin tức tố của tôi đối với em mà nói vừa là liều thuốc tiên, cũng có thể trở thành thuốc độc.”

“Tôi không hiểu.”

“Độ tương thích cao sẽ đẩy nhanh việc hình thành sự lệ thuộc.” Giọng Trình Dục rất nhẹ, “Nếu có một ngày tôi không thể cung cấp tin tức tố nữa, tình trạng của em sẽ còn tệ hơn hiện tại.”

Quý Trầm đột nhiên nhớ lại những lời Trình Lệ từng nói: “Omega chẳng qua cũng chỉ là vật phụ thuộc của Alpha”. Chẳng phải bây giờ cậu lại sắp trở thành vật phụ thuộc của một người khác sao? Chỉ là lần này đối phương dịu dàng hơn, thủ đoạn cao tay hơn mà thôi.

“Vậy nên đây cũng là một kiểu kiểm soát khác?” Giọng cậu run rẩy.

Biểu cảm của Trình Dục như bị đ.â.m trúng: “Không. Sau khi trị liệu kết thúc, em có thể rời đi bất cứ lúc nào.” Anh đứng dậy, “Tôi đi lấy quần áo mới cho em. Chiếc này nên thay rồi.”

Đêm đó, Quý Trầm lại một lần nữa tỉnh giấc vì ác mộng. Lần này cậu nôn ngay trên giường, mồ hôi lạnh thấm đẫm đồ ngủ đến mức có thể vắt ra nước. Trình Dục nghe thấy động tĩnh chạy tới, phát hiện cậu đang cuộn tròn trong góc phòng tắm, ôm đầu gối run bần bật.

“Phản ứng cai nghiện tin tức tố.” Trình Dục lập tức phán đoán tình hình, “Nhưng cách lần bổ sung trước mới chỉ có sáu tiếng...”

Anh thử dùng phương pháp thông thường để trấn an, nhưng phản ứng của Quý Trầm còn dữ dội hơn trước, thậm chí bắt đầu xuất hiện ảo giác, hét lên vào không trung “Đừng qua đây”. Trình Dục quyết đoán gọi điện cho giáo sư Mo-ris.

“Lập tức tiến hành tiếp xúc sâu.” Giọng ông truyền qua loa ngoài, “Diện tích tiếp xúc da thịt trực tiếp càng lớn càng tốt.”

Trình Dục do dự: “Việc này vượt quá kế hoạch trị liệu...”

“Anh muốn nhìn cậu ta c.h.ế.t sao?”

Cúp điện thoại, Trình Dục hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng bế Quý Trầm hướng về phía phòng ngủ chính. Anh chỉnh nhiệt độ điều hòa cao lên, sau đó cởi bỏ áo ngoài của mình, chỉ để lại một chiếc quần ngủ. Quý Trầm đã mê man, nhưng khi chạm vào lồng n.g.ự.c trần của Trình Dục, cậu như người c.h.ế.t đuối vớ được cọc, gắt gao dán sát vào.

“Suỵt... không sao rồi.”

Trình Dục tựa vào đầu giường, để Quý Trầm nằm sấp trên người mình, da thịt hai người tiếp xúc diện rộng. Tin tức tố Enigma thông qua thân nhiệt và mồ hôi trực tiếp thẩm thấu vào cơ thể Omega.

Sự run rẩy của Quý Trầm dần ngừng lại. Trình Dục lấy cuốn thơ ở đầu giường, bắt đầu dùng giọng trầm thấp đọc khẽ. Anh không biết Quý Trầm nghe được bao nhiêu, nhưng ít nhất có thể khiến đối phương tập trung vào giọng nói của mình thay vì ảo giác.

“Tôi như loài chim giữa cánh đồng hoang, tìm thấy bầu trời trong đôi mắt em...”

Ngón tay Trình Dục nhẹ nhàng chải mái tóc bết mồ hôi của Quý Trầm, “Dây đàn lòng em rung động nơi đầu ngón tay tôi, tấu lên bản nhạc không lời...”

Không biết qua bao lâu, nhịp thở của Quý Trầm cuối cùng cũng trở nên bình ổn. Trình Dục cẩn thận điều chỉnh tư thế, lại phát hiện vạt áo của mình bị nắm chặt không buông. Anh thở dài, quyết định cứ thế mà ngủ thiếp đi.

 

back top